Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Taekwondo hành trình và tình yêu


Tháng 6-2003 một con bé 14t cao 1m65, nặng 42kg vì thích bóng chuyền mà rủ bạn đi học thể thao. Những tưởng là sẽ học bóng chuyền ai dè cơ duyên đưa đẩy tôi đến võ thuật hay chính xác hơn là wushu. Tập wushu tôi càng ngày càng thích thú. Nhưng rồi một ngày thầy HLV wushu gọi tôi lại và nói từ ngày hôm sau tôi sẽ sang taekwondo tập. Tôi nhớ lúc đó tôi đã khóc, và nói với thầy tôi không muốn tập taekwondo. HLV nói với tôi rằng vóc dáng của tôi hợp với taekwondo hơn, wushu là môn dùng sức, và lực nhiều còn tôi thì gầy, chân tay loằng ngoằng, tay tôi đấm không có lực.
          Tôi trở thành vđv taekwondo như thế đó. Hồi đó tôi gầy nhìn tôi càng cao, mọi người trong đội đặt biệt danh cho tôi là “ Ngọc Sếu” và nó theo tôi đến tận bây giờ.
-                           Taekwondo lúc đó với tôi là những buổi tập chân đất ngoài sân, đứng đá đích rồi tối về phồng rộp cả bàn chân.
-                           Taekwondo còn là những buổi tập thể lực căng không thở được, những buổi chạy quanh thành phố, những buổi chạy dốc truyền hình, những buổi trốn tập bị thầy bắt đc phạt chạy quanh bờ hồ để rồi sau buổi tập thầy trò rủ nhau đi ăn chè đỗ đen.
-                           Là lần tập huấn Sapa chạy dốc Victoria, dốc Hàm Rồng, chạy xuống bản Cát Cát rồi chạy lên.
-                           Là những buổi tập thi đấu cùng lũ con trai, bị đánh “vùi hoa dập liễu”, đánh bàm tím tay chân đôi khi đau quá khóc rồi quyệt nước mắt xông vào đấu tiếp- hồi đó kể như là “ điếc không sợ súng” càng đấu, càng đau thì càng hăng.
Lần đầu tiên chính thức bước chân lên sàn thi đấu là giải trẻ ba miền khi tôi tập taekwondo được 3 tháng. Tôi thua
4 tháng sau tại Nha Trang – Khánh Hòa tôi dành được HCĐ giải trẻ toàn quốc. Tháng 8-2004 đấu giải hội khỏe phù đổng tại Huế, tôi thua chủ nhà ưu thế, sau lần đó tôi được gọi vào đội dự tuyển trẻ Quốc Gia. Tôi bước sang một trang mới, hành trình mới nỗ lực mới
Trung tâm 3 – Đà Nẵng là một nơi đặc biệt với tôi, tôi ngày hôm nay là thành quả của năm tháng rèn luyện và cố gắng.
Với một đứa tập taekwondo chưa đầy một năm như tôi mà được gọi vào đội tuyển trẻ chắc hẳn tôi có gì đó đặc biệt lắm?
-                           Câu trả lời là không ! không có gì đặc biệt ngoài chiều cao. Trình độ thi đấu non kém, thể lực không, kỹ thuật không. Tất cả chỉ là con số 0 tròn trĩnh. Tôi coi đó là may mắn lớn đầu tiên trong đời. Tôi có gắng nắm giữ cái may mắn đó bằng chính nỗ lực của bản thân, cố gắng thể hiện mình.
Tt3 hồi đó với tôi là
-                           Những giấc mơ về bài tập đến khi giật mình tỉnh dậy cũng toát mồ hôi. Kỉ luật như quân đội, chỉ nghe tiếng thầy từ xa cũng rùng mình run sợ. Những hình thức phạt đôi khi vô lý, những buổi tập kĩ chiến thuật như đánh nhau ngoài đời thường. là nỗi nhớ nhà, là sự ghen tỵ, ganh đua…..
Nhưng cũng nhờ đó mà tôi có một chút ít gì đó không là con số 0 tròn trĩnh nữa.
Ví thử như từ không có thể lực tôi vươn lên đứng đầu đội về cả sức nhanh, sức mạnh, sức bền. Tôi kiếm kha khá tiền thưởng nhờ nó.
Từ không có kĩ thuật, dần dần tôi cũng có thể theo các bạn trong các bài tập ghép đôi. Đó là nhờ những buổi tập thêm thay vì ngủ nướng như mọi người.
Tôi được công nhận qua những lời khen của thầy, qua những tấm huy chương sau mỗi giải thi đấu.
Tôi có thể nói rằng những tháng ngày trong tt3 là những tháng ngày vất vả, khó khăn nhất của tôi nhưng cũng là những tháng ngày tuyệt vời nhất, bởi tôi sống, tôi tập luyện với 101% sức của mình, tôi ý chí , tôi đam mê, có nhiệt huyết có đọng lực, có mục đích.
Tôi được trả công xứng đáng với những gi mình bỏ ra: Tấm HCV giải trẻ Thế Giới. Mọi người nói tại thời điểm đó tôi may mắn, tôi cũng nghĩ mình khá may mắn, nhưng phải ngẫm lại vì sao tôi may mắn, tôi đâu ngồi một chỗ để đợi may mắn đến với mình, tôi cũng bỏ mồ hôi, nước mắt, công sức của mình mà. Tôi buồn vì công sức không đc mọi người ghi nhận.
Tt3 và 2 năm rưỡi, tôi gặp rắc rối và tôi chia tay nó. Tôi không tiếc nuối nhưng tôi buồn vì tôi để lỡ một ước mơ. Để rồi khi có cơ hội tìm lại giác mơ thì tôi để nó vụt mất.
Hà Nội- Nhổn- 2008, 2009 đội tuyển quốc gia Việt Nam, nó đã từng là mục tiêu của tôi, nhưng khi đạt được mục tiêu tôi lại buông xuôi. Cơ hội đến và tôi để nó ra đi cùng với ước mơ.
Và giờ tôi không tập taekwondo nữa, nhưng nó sẽ theo tôi mãi trong từng hơi thỏ, từng nhịp đập trái tim tôi
Tôi chẳng thể nghĩ taekwondo lại có thể ăn sâu vào máu tôi như vậy, cáng không thể nghĩ mình đã mang trong lòng một tình yêu sâu sắc với taekwondo

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét