Tôi bước chân lên tuyến xe bus số 10 với ý định đi xem phim. Nhưng quả thật tôi chẳng còn lòng dạ nào mà xem phim cả. Những dự định, những niềm vui đợi chờ bao ngày qua của tôi điều bay theo cuộc điện thoại đầu số 08....
Một điều gì đó trống rỗng, hụt hẫng, tôi như bi đơ đi nhiều phút sau đó. Hi vọng quá nhiều vào 1 cái gì đó để rồi ôm thất vọng ê chề. Tôi ôm thất vọng đó vào giấc ngủ để rồi sáng hôm sau trong lúc nửa tỉnh nửa mê tôi quyết định đi xem phim.
Khi xe dừng ở bến Long Biên tôi từ bỏ ý định xem phim. Tôi lên tuyến xe bus đầu tiên mà tôi gặp khi dừng ở bến. Chưa kịp nhìn đó là tuyến số mấy, chuyến đó sẽ đi về đâu. Tôi xuống xe theo một cô bé ôm con gấu bông – giống con Nghĩa tặng tôi ngày trước. Điểm dừng đó đã đưa tôi đến với Hồ Tây. Hồ Tây không đẹp, không lung linh như hồ Gươm, nhưng nó rộng và lộng gió. Tôi chưa phải chưa đến hồ Tây, nhưng chỉ là đi ngang qua. Tôi lang thang, hồ Tây rộng thật, giờ thì tôi đã hiểu tại sao mấy đứa Hà Nội lắc đầu khi nhắc tới hồ Tây. Rộng hơn 10km đi xe máy cong oải chứ đừng nói chạy quanh nó mỗi sáng thứ 7. Ngắm hồ Tây chán. Tôi lên tuyến xe bus 50 . Xe đông, chen lấn 1 lúc tôi mới tới gần cửa sổ bởi tôi muốn ngắm nhìn đường phố nơi mà xe chạy qua. Tôi chẳng thể nhìn thấy gì ngoài lớp bụi bám vào cửa kính xe mà cũng bởi nhìn 1 lúc tôi thấy hoa mắt, chóng mặt. Không thể chịu được tôi xuống xe ở đường Nguyễn Chí Thanh. Ko xuống thì lúc sau cũng bị đạp xuống xe thôi vì cái tôi nôn ra xe, xuống trước là thượng sách. Đi bộ trên đường Huỳnh Thúc Kháng tôi nhơ ra nơi đó rất gần nơi tôi muốn đến đầu tiên. Thôi thì đã đến thì phải vào nhưng quả thực tôi không có hứng xem phim . Khá hay là 2 từ tôi đúc kết khi xem phim với tâm trạng bánh đa ngâm nước.
Đói là cảm nhận đầu tiên khi tôi bước ra khỏi rạp, nhớ là gần đây cũng có quán KFC: 1 phần gà cùng 1 pepsi, 1 khoai tây . Toàn là khoái khấu. Vác cái bụng no ra chờ xe bus. Bắt gặp 1 anh chàng đang dắt xe, tôi đoán xe hết xăng. Tôi và Nghĩa có lần đi qua đây cũng hải dắt xe vì tội không để ý bình xăng. Trùng hợp thật. Không nhớ thì thôi nhớ đến càng buồn.
Bến Long Biên!
Còn sớm, tôi không muốn về phòng, nhìn quanh các tuyến xe bus xem còn nơi nào tôi muốn đến mà chưa có dịp. Bát Tràng hai chữ như được giát vàng trong mắt tôi. Không cần suy nghĩ tôi lên xe về với làng nghề nổi tiếng bởi gốm sứ. Cảm giác háo hức , khấp khởi khiếm mọi sự buồn chán trong tôi biến mất. Tôi như được vùi vào gốm sứ, tôi đi mọi ngóc ngách, chỗ nào tôi cũng xem cũng sờ, cũng hỏi, Được cái người bán hàng ở đây cũng cức kỳ thân thiện. Có chú bán hàng nói “ vào xem đồ đi cháu , không mua cũng vào xem, vào cảm nhận cái tinh hoa của gốm sứ” .Tôi đi 1 vòng quanh chợ và chỉ dừng lại ở 1 của hàng bán đò rất khác với các cửa hàng kia. Toàn những thứ lạ mắt và đẹp vô cùng, tôi không chỉ cảm nhạn cái tinh hoa cua gốm sứ mà tôi còn khuân khá nhiều cái tinh hoa đó về nhà: chục cái bát, 1 bộ tô ăn mì , tô canh và cốc hình cá, 2 cái cốc cho Hiền hâm, 1 món quà cho Nghĩa.
Tôi ra về thì cũng không còn nhìn thấy ánh mặt trời nữa. Cánh cổng với hàng chữ chợ gốm sứ cổ truyền ở lại sau lưng tôi, nhưng niềm vui với nó thì theo tôi về tận phòng, và vào bữa ăn của tôi.
Chuyển 2 chuyến xe bus tôi về tới phòng, tôi để lại những buồn phiền sau lưng. Trong long chợt nghĩ làm 1 chuyến khám phá Hà Nội bằng các tuyến xe bus. Bắt đầu từ tuyến số 1 .
LANG THANG KHÁM PHÁ tại sao không ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét