Một trải nghiệm nhiều cảm xúc ,1 sự khoan khoái ,1 cảm giác bình yên , 1 sự thanh thản tự sâu trong lòng => tất cả là cảm xúc của 1 chuyến đi ,
Đặt chân lên đỉnh Fansipan ,cao vời vợi . Nơi đó có gió ,gió mạnh hơn ở bất cứ đâu .,nếu ko đứng vững có thể sẽ có cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể bay .
Hành trình chinh phục Fansipan hơn cả 1 giấc mơ . Cuộc hành trình ko có sự nguy hiểm nhưng đầy sự gian nan : đường dài , ẩm ướt ,trơn trượt , những con dốc bất ngờ , ....Núi cao và kèm theo đó là những giới hạn ngặt nghèo .Mới đến lưng chừng núi chưa lên đến đỉnh ,có thể đã có cảm giác lơ lửng , có thể lúc đó núi ko còn quan trọng bằng đỉnh của tâm cảm hay niềm vui . Một sự giải thoát trong cái gọi là sung sướng mênh mang và nghĩ rằng mình đã tự vượt qua được bản thân mình .
Dường như cuộc hành trình làm mất đi cảm giác cô đơn thường nhật bởi xung quanh không có mối quan hệ thân thiết , và cả tình yêu nữa chứ , mọi thứ đều quá tầm tay và rơi vào sự hụt hẫng nối đuôi nhau .Mới lên đến lưng chừng đột nhiên lại nghĩ đã có tất cả .Nếu ở 1 góc nhìn khác chắc hẳn đã biết rằng điều đó chỉ là phù phiến mong manh .
Lên đến đỉnh là cả 1 niềm hân hoan vui sướng 1 điều gì đó tuyệt vời , rang rộng đôi tay - nhắm mắt - nhón gót chân - Bay - rất giống đang bay . giá có 1 người đồng hành bên cạnh chia sẻ cảm xúc tuyệt vời - quay sang - 1 gương mặt xa lạ -1 nụ cười thân thiện cũng xa lạ - hụt hẫng - rơi rớt - đau trong lòng .
Mất nhiều thời gian , vượt qua đoạn đường dài , tốn rất nhiều công sức , để khám phá tận hưởng và đứng trên 1 đỉnh cao nào đó trong chốc lát để rồi khi quay lại ko còn mục đích nữa rồi , con đường về dường như dài gấp đôi , khi đi lên mục đích là chinh phục đỉnh cao , khi qua về cái đang đón chờ là vạch xuất phát .
Chở về tưởng như đã vượt qua nỗi cô đơn ,thế nhưng sau chuyến đi càng khó cảm nhận đc sự cảm thông . Người ta thường có nhiều cách để chống chọi với cảm giác trống rỗng trong lòng và thường thì mọi cách đều thất bại . Đa phần là như thế .
Hình như nhũng ngày ở 1 nơi xa nào đó ,xa ngút ,tìm kiếm 1 niềm vui mới ,mong lấp dầy cái " trống rỗng " kia . Cứ tìm kiếm đi , có thể sẽ tìm kiếm đc , cũng có thể tay ko chở về , điểm ban đầu . "Khi bế tắc và không tìm đc lối ra , con hãy chở về điểm ban đầu " Đức Phật đẳn dạy như đó .
Núi cao ,nhưng không cao bằng người , vì người có thể vượt qua núi , nhưng không vượt qua được mình !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét