Hiếm có khi nào tôi lại thấy cs của mình lại giản đơn đến thú vị như thế này .
Tôi không còn ngồi trong phòng 1 mình suy nghĩ về những điều trong cuộc sống , cũng như trong tưởng tượng của tôi - Đã có lúc tôi nghĩ mình bị mắc căn bệnh của thời đại , căn bệnh của giới trẻ: Trầm cảm . Nhưng tôi hơi bị nhầm về khái niệm , áp lực, căng thẳng mệt mỏi với trầm cảm .
Tôi cũng không ngồi thở dài cái thượt rồi buông 1 câu " Giá như "
Tôi cũng ko còn ngồi 1 góc phòng ôm đống chăn màn quần áo mà khóc mỗi khi có mưa chỉ vì tôi thấy tủi thân ghê gớm , và mọi thứ trong phòng tôi ướt nhẹp ko có chỗ ngủ .
Mọi thứ mà tôi nghĩ nó thật xui xẻo , hay cái mà tôi hay ca thán " sao mà cái số tôi nó khổ thế " thì lại đuợc giải quyết thật giản đơn . Ví như căn phòng tôi sau vài trận mưa thi tôi ko thể chiu đc nữa , sắn tay vào xử lý chỉ với 1 cái chiếu mành , vag 1 cái áo mưa thé là oke ......và vân ...vân... những vấn đề nữa .
Mà nếu ví cái cuộc sống của tôi là cái cây mà từ cửa sổ phòng tôi nhìn ra là thấy thì những điều xui xẻo bùn chán kia là 1 trong những cành cây , hay lá cây của cái cây đó . Lúc nó xanh tốt nhất cũng là lúc chán truờng nhất , rồi dần dần lá ngả vàng , cành héo hon thì lại coi điều xui xẻo đó là bình thường ko có gì đáng để chú ý , và cuối cùng khi những lái lá vàng kia rụng xuống , , cành cây kia khô lại và cùng trở về với đất thì cũng là lúc nên quên đi chiếc lá và cành cây kia , để chú ý và nhừng mầm xanh chồi non đang thay thế cành cây và chiếc lá kia . ( cành cây và chiếc lá kia cũng chỉ là 1 phần của cái cây ko phải là tất cả )
Và những mần xanh kia chồi non kia đối với tôi :
Đó là mỗi sáng tôi bình minh lúc 9h30 hay 10h , giặt giũ quần áo , dọn phòng , đó là công viếc ưa thích của tôi , bày bừa để dọn dẹp .
Đó là tôi tự lên menu tự xử lý những món ăn mà tự tay tôi nấu .
Đó là mỗi buổi chiều lúc 5h , tôi ra sân tự tập , tôi gọi đó là chạy bộ đi tìm sự giải thoát cho những ngày hè oi ả , và cho cả lòng tôi nữa .Ở đó tôi tìm đc người đồng hành cùng tôi trong những vòng chạy , và đôi khi tôi cũng tìm cho mình đc những người bạn .
Đó là những buổi tối cùng mọi người ngồi trà đá " Ao Thúi " , buôn chuyện bình loạn , phá phách , cuời nói , đôi khi gặp mưa tay cầm ly trà đá mới gọi chạy tìm chỗ trú mưa ,
Đó là những lúc 4 , 5 đứa tranh nhau tìm chỗ ngồi ngon lành , trong cái phòng bé tý để xem phim , hay cãi nhay xen nên xem phim gì trước . Ái là người thắng thì biết rồi đấy .
Đó là lúc vào Ola chém gió và thách đố carô , hay cách gọi của Bi là cờ XO
Đó là những lúc ngồi trước máy vi tính chơi pikachu cùng Bi
Đó là lúc này đây ngồi viết blog , comment cho mọi người
Đó là mỗi 11h tối ngồi nghe kể chuyện kiếm hiệp trên fm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét